Tòa thánh kêu gọi tôn trọng tự do tôn giáo
CL&HB - Đăng ngày 10-3-2017 3:43 PM GMT+7 - Lượt xem: 2802
Đức Tổng Giám mục Ivan Jurkovič tại Liên Hợp Quốc ở Geneva 

Đức Tổng Giám mục Ivan Jurkovič đã phát biểu trong sự kiện bên lề hội nghị cấp cao Liên Hiệp Quốc vào ngày thứ Ba, ngày 7 tháng 3 với đề tài: “Tôn trọng lẫn nhau và sự chung sống hòa bình như là một điều kiện của hòa bình và ổn định liên tôn: Hỗ trợ các Kitô hữu và các cộng đồng khác”.

Quan sát viên thường trực của Toà thánh tại Liên Hiệp Quốc tại Geneva kêu gọi các đại biểu công nhận tự do tôn giáo như một quyền cơ bản của con người.

Ông nói, “Bảo vệ là một trong những yếu tố chính bao quanh bất kỳ cuộc tranh luận về tự do tôn giáo như là một quyền cơ bản của con người vì nó là bản chất của con người”.

Tổng giám mục Jurkovič nói: “Đường lối hữu hiệu có thể được thể hiện bằng việc công nhận phổ quát về tự do tôn giáo như là một quyền cơ bản cho mọi người, ở mọi quốc gia và được tất cả mọi người tôn trọng.”

Dưới đây là toàn văn bài nói chuyện :

Phát biểu mở đầu của H.E. Đức Tổng Giám mục Ivan Jurkovič, Quan sát viên thường trực của Toà thánh tại Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác ở Geneva tại Sự kiện bên lề Hội Nghị cấp cao: “Tôn trọng lẫn nhau và chung sống hoà bình như là một điều kiện của hòa bình và ổn định liên tôn: Hỗ trợ các Kitô hữu và các cộng đồng khác”

Ngày 7 tháng 3 năm 2017

Thưa quý vị, các bạn thân mến,

Tôi rất vinh dự được tham dự cuộc họp cấp cao này, giữa các thành viên cao cấp, và đặc biệt là với Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Hilarion, Chủ tịch Ban đối ngoại Giáo hội Chính thống Nga.

Mặc dù có rất nhiều nỗ lực để thúc đẩy và củng cố quyền cơ bản của con người đối với tự do tôn giáo, trên thực tế chúng ta đang chứng kiến ​​sự suy thoái liên tục, thậm chí có thể nói, là một cuộc tấn công, về quyền bất khả xâm phạm này ở nhiều nơi trên thế giới. Tôn giáo luôn là đối tượng được xem xét rất nhiều. Điều này thể hiện rõ trong các quy định của nó đối với các hệ thống luật pháp trong nước và quốc tế cũng như trong mối quan tâm đa dạng và thậm chí gây tranh cãi trong các tổ chức của cộng đồng quốc tế. Việc lựa chọn đức tin và thuộc về tôn giáo ảnh hưởng đến mọi cấp độ của cuộc sống, các lĩnh vực xã hội và chính trị. Họ đóng một vai trò đáng kể trong việc giải quyết những thách đố xã hội của chúng ta trải qua hàng ngày. Hơn nữa, ngày nay,  tôn giáo đã có một ý nghĩa quan trọng mới mẻ nhờ mối quan hệ phức tạp giữa lựa chọn đức tin cá nhân và cách diễn đạt công khai của nó. Do ý nghĩa như vậy, việc lựa chọn và thực hành đức tin của một người phải không bị ràng buộc và áp bức.

Trong khi tình trạng tự do tôn giáo trên thế giới đang gây sốc, đặc biệt khi người ta thừa nhận chưa từng có bạo lực chống lại Kitô hữu và các cộng đồng tôn giáo, thì vẫn có một nỗ lực mạnh mẽ để giữ sự chú ý đến những người vi phạm nhân quyền và các thủ phạm của những lạm dụng này. Những nỗ lực này đại diện cho hy vọng rằng cộng đồng quốc tế sẽ phản ứng lại, rằng nó đã không mất lương tâm của mình, rằng nó đã không trở nên quá hoài nghi hay, theo lời của Đức Giáo hoàng Phanxicô, đã rơi vào tình trạng “vô cảm toàn cầu”.

Trong những năm qua, hàng triệu người đã bị di dời hoặc bị buộc phải rời khỏi vùng đất tổ tiên của họ. Những người ở lại trong vùng chiến sự hoặc khu vực kiểm soát bởi các nhóm khủng bố sống dưới sự đe dọa thường trực của vi phạm nhân quyền, đàn áp và lạm dụng. Rất nhiều nhà thờ Thiên Chúa giáo và các đền thờ cổ xưa của tất cả các tôn giáo đã bị phá hủy. “Tình hình Kitô hữu ở Trung Đông, một vùng đất mà họ đang sống hàng thế kỷ và có quyền ở lại, gây ra những lo ngại sâu sắc. Ngày càng có nhiều lý do để lo sợ cho tương lai của các cộng đồng Kitô hữu có hơn hai nghìn năm tồn tại trong khu vực này, nơi Kitô giáo có chỗ đứng, và bắt đầu lịch sử lâu dài của mình.” [1] Việc khủng bố chống lại Kitô hữu ngày nay thực sự tồi tệ hơn những thế kỷ đầu tiên của Giáo Hội, và ngày nay có nhiều vị tử đạo Kitô giáo hơn thời đó. [2]

Bảo vệ là một trong những yếu tố chính xung quanh bất kỳ cuộc tranh luận về tự do tôn giáo như là một quyền cơ bản của con người bởi vì nó là nội tại của con người. Trên thực tế, họ cũng đóng vai trò chiến lược trong việc đánh giá và bảo đảm cho sự quan tâm và cam đoan chính đáng của các cơ quan nhà nước. Biểu hiện này phản ánh quá trình xác nhận nhân quyền đã diễn ra trong lịch sử của vài thế kỷ qua, đưa con người và các quyền của họ vào trung tâm các hoạt động pháp lý, chính trị, văn hoá và tôn giáo. Trên thực tế, tự do tôn giáo đang đặt ra vấn đề về sự không thể phân chia các quyền con người, điều này đã trở thành một nguyên tắc hướng dẫn và là một giả định cơ bản về luật quốc tế về nhân quyền.

Tự do tôn giáo là một quyền cơ bản của con người, phản ánh chiều kích cao nhất của nhân phẩm, khả năng tìm kiếm sự thật và thích ứng với nó, thừa nhận một điều kiện không thể thiếu đối với khả năng triển khai toàn bộ tiềm năng của bản thân. Tự do tôn giáo không chỉ là niềm tin hay việc thờ phượng cá nhân. Đó là sự tự do để sống, cá nhân lẫn cộng đoàn, theo nguyên tắc đạo đức xuất phát từ các nguyên tắc tôn giáo. Đây là một thách thức lớn trong thế giới toàn cầu hóa, nơi mà những sự kết án yếu kém cũng làm giảm mức độ đạo đức chung và, dưới danh nghĩa một nhận thức về lòng khoan dung sai lạc, những người gìn giữ đức tin của họ cuối cùng sẽ bị bức hại.

Tự do tôn giáo chắc chắn có nghĩa là quyền thờ phượng Thiên Chúa, một mình và trong cộng đồng, do lương tâm của chúng ta mách bảo. Nhưng tự do tôn giáo theo bản chất tự nhiên, vượt qua những nơi thờ tự và phạm vi riêng tư cá nhân và gia đình. Các truyền thống tôn giáo khác nhau phục vụ xã hội chủ yếu bằng thông điệp mà họ tuyên bố. Họ kêu gọi mọi người và các cộng đồng thờ phượng Thiên Chúa, nguồn gốc của sự sống, tự do và hạnh phúc. Họ nhắc nhở chúng ta về chiều kích siêu việt của sự hiện hữu của con người và quyền tự do không thể rút gọn của chúng ta khi đối mặt với mọi đòi hỏi quyền lực tuyệt đối. Các truyền thống tôn giáo phong phú của chúng ta tìm cách đưa ra ý nghĩa và hướng đi, “họ có một năng lực lâu dài để mở ra những nhận thức mới, kích thích tư tưởng, mở rộng tâm trí và trái tim.” [3] Họ mời gọi sự hoán cải, hoà giải, quan tâm đến tương lai của xã hội; Hy sinh phục vụ lợi ích chung, và chạnh thương đến những người khó khăn hoạn nạn. Trọng tâm của sứ mệnh thiêng liêng là lời công bố chân lý, nhân phẩm và nhân quyền. Trong một thế giới mà các hình thức chuyên chế hiện đại tìm cách đàn áp tự do tôn giáo, hoặc cố gắng giảm nó xuống thành một nền văn hoá nhỏ không có tiếng nói trong công chúng, hoặc sử dụng tôn giáo như lý do của hận thù và tàn bạo, điều cấp bách là những người theo các tôn giáo khác nhau cùng chung tiếng nói trong kêu gọi hòa bình, khoan dung và tôn trọng nhân phẩm và quyền của người khác.

Xu hướng toàn cầu hoá là tốt, nó đoàn kết chúng ta, điều đó là cao quý. Nhưng nếu nó đòi hỏi tất cả chúng ta đều giống nhau, nó sẽ hủy hoại tính độc đáo của mỗi người và của mỗi dân tộc. Chúng ta sống trong một thế giới phụ thuộc vào “toàn cầu hóa của mô hình kỹ thuật” [4], nhằm ý thức vào một sự thống nhất một chiều và tìm cách loại bỏ tất cả những khác biệt và truyền thống trong một cuộc tìm kiếm bề ngoài cho sự thống nhất. Vì thế, các tôn giáo có quyền và nghĩa vụ phải làm rõ rằng có thể xây dựng một xã hội nơi “một đa nguyên lành mạnh tôn trọng những khác biệt và đánh giá họ như vậy” [5] là một “đồng minh quý giá trong việc dấn thân bảo vệ nhân phẩm … và một con đường hòa bình cho thế giới đang bị thương tích của chúng ta.”[6]

Tự do tôn giáo, được công nhận trong hiến pháp, pháp luật và thể hiện hành vi nhất quán, thúc đẩy sự phát triển của các mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau trong số những lời thú nhận khác nhau và sự hợp tác lành mạnh của họ với Nhà nước và giai cấp chính trị mà không có sự nhầm lẫn về vai trò và không có sự phản đối. Thay vì xung đột toàn cầu về các giá trị, có thể bắt đầu từ một hạt nhân của các giá trị chia sẻ phổ quát, về hợp tác toàn cầu vì lợi ích chung. Thật là khó hiểu và đáng lo ngại rằng ngày nay vẫn còn sự phân biệt đối xử và hạn chế về quyền con người, tiếp diễn  nguyên nhân cơ bản cản trở một người thuộc về và công khai tuyên bố một niềm tin vững chắc. Không thể chấp nhận rằng cuộc bách hại thực sự tồn tại vì lý do tôn giáo! Điều này bóp méo lẽ phải, tấn công hòa bình và ngược đãi nhân phẩm.

Tóm lại, nếu chúng ta cố gắng giải quyết chi tiết những vấn đề nan giải và bi kịch của thời đại chúng ta, cần phải nói và hành động như đồng sự, theo cách mà tất cả mọi người có thể dễ dàng nhận ra. Đây cũng là một cách để đối phó với “vô cảm toàn cầu” với việc toàn cầu hoá của tình liên đới và tình huynh đệ. [7]

Nhìn vào toàn bộ viễn cảnh đó, một cách thức hữu hiệu có thể được thể hiện bằng việc công nhận phổ quát về tự do tôn giáo như là một quyền cơ bản của con người cho tất cả mọi người, ở mọi quốc gia, và được tất cả mọi người tôn trọng. Việc không áp dụng và bảo vệ quyền này trên bình diện toàn cầu ảnh hưởng đến việc thực thi tất cả các quyền con người khác, như kinh nghiệm đã cho thấy. Sự thất bại như thế đã đẩy tình trạng tràn ngập mà chúng ta phải đối mặt trong thế giới ngày nay. Thách thức mà cộng đồng quốc tế, Hội đồng Nhân quyền và các Quốc gia phải đối mặt là một sự dấn thân mới đối với Tuyên ngôn thế giới về quyền con người: “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, lương tâm và tôn giáo; Quyền này bao gồm quyền tự do thay đổi tôn giáo hoặc tín ngưỡng của mình, và tự do, hoặc là cá nhân hay trong cộng đồng với người khác và ở nơi công cộng hoặc riêng tư, để biểu lộ tôn giáo hoặc niềm tin của mình vào việc giảng dạy, thực hành, thờ phụng cũng như tuân theo.” [8] Sự khác biệt cuối cùng giữa lý tưởng được phương thế quốc tế đưa ra và hiện thực là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng không có cách nào khác ngoài việc tiếp tục thực hiện theo hướng bảo đảm hiệu quả hơn cho tự do tôn giáo cho tất cả mọi người.

 [1] Bản tuyên bố chung ủng hộ các quyền con người của Kitô hữu và các cộng đồng khác, đặc biệt ở Trung Đông, Kỳ họp lần thứ 28 của Hội đồng Nhân quyền, Geneva, 13 tháng 3 năm 2015.

[2] Cfr., Pope Francis, Diễn văn cho những người tham dự hội nghị về “Tự do Tôn giáo Quốc tế và xung đột toàn cầu về các giá trị”, tháng 6 năm 2014.

[3] Đức Giáo hoàng Phanxicô, Tông huấn Niềm vui Tin mừng, số 256.

[4] Đức Giáo hoàng Phanxicô, Thông Điệp Laudato Sì, số 106.

[5] Đức Giáo hoàng Phanxicô, Tông huấn Niềm vui Tin mừng, số 255.

[6] Đức Giáo hoàng Phanxicô, Tông huấn Niềm vui Tin mừng, số 257.

[7] Cfr., Pope Francis, Diễn văn cho những người tham dự Công ước Toàn cầu của Bishop-bạn của Phong trào Focolare, ngày 7 tháng 11 năm 2014.

[8] Tuyên bố chung của Liên hợp quốc về Nhân quyền, Điều 18.

Minh Tuệ chuyển ngữ
(dcctvn.org)



nghe - xem

Video toàn cảnh Toạ đàm và Lễ ra mắt Uỷ Ban CLHB/HĐGMVN - See more at: http://conglyvahoabinh.org/video-toan-canh-toa-dam-va-le-ra-mat-uy-ban-clhbhdgmvn/2011/11/#sthash.seUuVaOo.dpuf
Video toàn cảnh Toạ đàm và Lễ ra mắt Uỷ Ban CLHB/HĐGMVN - See more at: http://conglyvahoabinh.org/video-toan-canh-toa-dam-va-le-ra-mat-uy-ban-clhbhdgmvn/2011/11/#sthash.seUuVaOo.dpuf

Video toàn cảnh Toạ đàm và Lễ ra mắt Uỷ Ban CLHB/HĐGMVN (1)

tư liệu
liên kết website